Ngừng đánh đổi 6
Ngừng đánh đổi
7 Tháng Bảy, 2017
Tình thương sẽ không còn khi người ta cần ngon miệng 5
Tình thương sẽ không còn khi người ta cần ngon miệng
31 Tháng Bảy, 2017

Làm chủ thời gian

LÀM CHỦ THỜI GIAN

LÀM CHỦ THỜI GIAN

24 giờ một ngày, đối với bạn có đủ để hoàn thành các công việc như mong muốn không? Nếu có thì chúc mừng bạn, bởi chính bạn đã làm chủ thời gian của mình. Còn nếu không, hãy học cách làm chủ thời gian ngay thôi! Nếu không làm chủ thời gian thì thời gian sẽ làm chủ bạn, sẽ cuốn bạn theo dòng chảy vô định của nó và lãng phí rất nhiều năng lượng của bạn. Đó cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến sự thất bại trong cuộc sống.

Có 3 thứ không lấy lại được, đó là thời gian, lời nói và cơ hội. Cũng như sức khỏe, thời gian chính là tài sản của riêng mỗi người, mà không ai có thể lấy đi của bạn trừ khi bạn tự nguyện cho dâng cho người khác. Thời gian chính là chìa khóa của sự thành công nếu như chúng ta biết vận dụng hợp lý và sử dụng đúng, không lãng phí để mỗi giờ phút trôi qua đều có ý nghĩa và mang đến một giá trị nào đó cho công việc, gia đình của bạn. Nói cách khác, chúng ta hãy biết cách làm chủ thời gian. Vậy muốn làm chủ thời gian, chúng ta phải làm gì?

Làm chủ thời gian

Làm chủ thời gian

Dưới đây là những gợi ý của của Ngài Dzigar Kongtrül Rinpoche – thành viên sáng lập của Mangala Shri Bhuti, một tổ chức chuyên nghiên cứu và thực hành giáo lý của dòng truyền thừa Longchen Nyingthik thuộc Phật giáo Tây Tạng, được chuyển ngữ từ Diệu Liên Lý Thu Linh:

Lập thời gian biểu

Bản tính tôi không phải là người có óc tổ chức, nhưng mấy năm trước đây tôi nhận thấy nếu tôi không biết làm chủ thời gian, thì nó sẽ làm chủ tôi.  Vì thếtôi làm đầy thời gian biểu của mình với càng nhiều pháp hành càng tốt.

– Tôi lên kế hoạch cho cả năm, điền đầy cả cuốn lịch với quyết tâm rồi tôi thực hành theo đó.

– Tôi biết mình có tất cả bao nhiêu giờ trong ngày và tôi dành thời gian để làm các việc đó như thế nào?

– Tôi nhận định, đây là cuộc đời tôi, nếu tôi không làm chủ nó thì ai sẽ làm đây?

– Tôi thấy mình suy nghĩ nhiều về thời gian, quán sát mình còn bao nhiêu thời gian và mình muốn làm gì với chúng.

Thực tế ra mà nói, ta chỉ có hai mươi bốn giờ một ngày. Vậy ta muốn dùng chúng vào việc gì? Ta cần thời gian để ngủ. Nhưng thực sự ta cần ngủ bao nhiêu tiếng? Bảy hay tám tiếng không thích hợp với ta rồi, trừ khi ta đang ở tuổi mới lớn. Đa số đều có việc làm, ta thường phải làm cơ bản tám, chín tiếng một ngày. Vậy là ta chỉ còn lại bảy hay tám giờ. Nhưng rồi ta còn những bổn phận đối với gia đình, ta cần dành thời gian với họ. Như thế với thời gian còn lại, ta làm thế nào để tu tập trong đời sống?

Làm chủ thời gian 6

Làm chủ thời gian

Tôi là người thuộc về đêm, nên tôi hành thiền vào đêm khuya. Có người lại thích bắt đầu trước bình minh. Đó là những giờ yên tĩnh – những giờ dễ tu tập – vì người khác đang yên giấc hay có thể cũng đang tu tập.  Đôi khi thực hành vào ban đêm tôi cũng cảm thấy buồn ngủ, nhưng qua giai đoạn đó, tôi tìm được nguồn năng lực mới giúp tôi hoàn tất được việc thực hành của mình.  Bất cứ điều gì có thể giúp ta tập trung sẽ tạo năng lực, đem lại ý nghĩa cho cuộc sống của ta.  Trước đây tôi thường bị mất ngủ, nhưng giờ khi đã có thời gian thực hành thường xuyên, tôi thường có giấc ngủ sâu.

Thiết lập mục tiêu rõ ràng

Nếu ta có nguyện vọng thực hành, ta cần thiết lập mục tiêu rõ ràng để thực hiện điều đó. Tâm lưỡng lự không giúp gì cho ta.  Ở Tây Tạng có câu nói: yi nyi te tsom. Yi nyi, có nghĩa là khi ta có hai tâm sẽ có sự mâu thuẫn trong lựa chọn. Ta sẽ không chắc chắn nên phải làm gì. Ta có thể muốn tu tập nhưng không đủ ý chí để thực hiện điều đó.

Làm chủ thời gian 5

Làm chủ thời gian

Nhiều người muốn tu tập mà không tìm ra thời gian, điều đó ảnh hưởng đến lòng tự trọng của họ. Trong trường hợp đó, ta cần tự hỏi điều gì đã cản trở ta thực hiện ý nguyện của mình? Ta có sống tốt không, hay chỉ lây lất qua ngày?  Ta sử dụng thời gian của mình như thế nào: Ta có biết đúng, sai? Ta có hướng tham vọng của mình đến một đời sống có ý nghĩa, hay tránh né nó? Nếu đúng, thì tại sao lại như vậy?

Việc chúng ta sử dụng thời gian như thế nào tùy thuộc vào việc ta sắp xếp thời gian và việc đó lại tùy thuộc vào việc ta phác họa cuộc sống của mình như thế nào.  Một khi ta đã trả lời được những câu hỏi này, và đã quyết định rõ ràng để có thời gian thực hành trong cuộc sống, thì ta phải cố gắng hết sức hơn là để tâm chạy rông, vô tổ chức, chỉ đợi điều gì đó xảy ra cho mình.

Đề phòng sự xao lãng

Sự xao lãng ngụy trang dưới nhiều hình thức:

      Đôi khi ta cảm thấy như mình phải gánh vác chuyện của người khác. Nếu ta có khuynh hướng hay làm việc đó thì thế nào cũng có người bằng cách này hay cách khác, níu áo ta. Họ cần một lời khuyên, nhưng họ không thực sự lắng nghe ta. Họ chỉ muốn có chỗ để giải tỏa, trút bầu tâm sự.  Họ cảm thấy căng thẳng, rồi khiến ta bị căng thẳng lây, rốt cục không có ai được lợi lộc gì.

      Hoặc giả, trong công việc, nếu chúng ta quá chú trọng đến chi tiết và muốn mọi thứ phải hoàn hảo, thì có thể ta chẳng bao giờ làm xong chuyện gì, mà cũng không còn thời giờ để tu tập. Chúng ta cũng có thể cảm thấy mình là người duy nhất biết làm bất cứ việc gì, nên cuối cùng là ta phải gánh vác mọi việc.

      Có người lại không bao giờ biết từ chối. Các hình thức gây xao lãng này còn chưa kể đến nhu cầu phải được giải trí, được tiêu khiển không ngừng của ta, cũng như những thứ xa lạ, đòi hỏi nhiều sự quan tâm mà ta mang vào cuộc sống của mình như là thú nuôi, các hệ thống giải trí cá nhân và các loại máy vi tính cầu kỳ.

Làm chủ thời gian 1

Làm chủ thời gian

Ngay cả trong các khóa tu, người ta cũng tìm đủ cách để bận rộn, để lẩn tránh việc tu tập, như mỗi ngày bỏ ra hằng giờ để lên danh sách mua sắm.

Ở Ấn Độ, người ta nói: “Bạn chỉ cần hai chiếc bánh mì mỗi ngày”.

Tôi không nghĩ điều đó có nghĩa là ta phải qua ngày bằng hai chiếc bánh mì, như một nhà tu khổ hạnh. Đây chỉ là ám chỉ cho sự buông xả. Thực sự chúng ta cần gì?  Đã bao lần ta bị xao lãng bởi các tham vọng, bởi sự tìm tòi phương cách để đạt được chúng?  Chúng ta có thể giải phóng bản thân khỏi những xao lãng này bằng cách không cần đến chúng? Dù với lý do gì, đổ lỗi cho người khác vì sự xao lãng của mình đều không hay ho gì.  Kunchyen Longchenpa đã nói “Các tham vọng thì vô hạn, chỉ khi ta buông chúng thì chúng mới biến mất”.

Xem thêm: Ngừng đánh đổi

Tâm cởi mở – Bình an

Nếu không có mục tiêu, ta chỉ loanh quanh như một con hổ bất an, không thể tìm thấy yên ổn trong bất cứ thứ gì. Ta lăn trở trên giường, mở truyền hình, chuyển đổi các kênh, ăn khi không đói, rồi điện thoại liên miên. Ta định làm gì thế? Ta đang cố gắng để kết nối với thế giới vật chất bên ngoài. Nhưng làm sao ta có thể làm điều đó, khi ta còn chưa thể kết nối với nội tâm mình?

Làm chủ thời gian 2

Làm chủ thời gian

Những lúc ta không cảm thấy kết nối với nội tâm là lúc tốt nhất để tu tập.  Khi tâm ta không bình ổn, cũng giống như khi bị đau răng. Ta bị hành hạ, chi phối bởi tư tưởng, tình cảm và sự sợ hãi, ta cũng nghĩ ra đủ thứ cảm xúc vật lý.  Tôi đau cổ, rồi nhảy qua đau lưng, đau chân., rồi bỗng nhiên, ta nghe tiếng nói bên tai, hay mắt ta đang ngứa?  Sự thật hơi đáng ngờ, phải không bạn?

Ta cần thời gian để năng lượng bất ổn, căng thẳng này hạ xuống nơi thân.  Khi thân an, tâm an.  Khi tâm an, các cảm xúc an và ta cảm nhận sự tự tại, thư giãn. Khi tâm thư giãn, nó có mặt cho ta, phục vụ ta hay ít nhất cũng giúp ta hiểu việc gì đang xảy ra.  Không gian của tâm ít có biến động nên tư tưởng, cảm xúc không thể xô đẩy làm tổn hại ta như chúng thường làm. Tất cả những nỗi mệt nhọc tan biến đi. Tâm ta trong sáng, thân cảm thấy nhẹ nhàng như mảy lông.

Cần có sức mạnh và sự rõ ràng

Ta cần chút ít sức mạnh để chống lại thói quen chạy theo ngoại cảnh, ngay cả khi ta đã mất khá nhiều thời gian vào đó.  Đừng như chú cá heo bơi theo dòng nước, dù đã bơi nửa đường vào miệng gấu, thay vì bơi ngược lại để tránh nguy hiểm nhưng lại tiếc nghĩ “ Dù gì ta cũng đi được nửa chặng đường”. Thoát ra được sự xao lãng đòi hỏi ta phải có ý chí và sự rõ ràng.

Có nhiều người nói, “Tôi quá lười và quá yêu bản thân nên không thể bỏ ra thời giờ tu tập”.  Loại người lười biếng và thiếu ý chí như vậy sẽ chẳng bao giờ được giải thoát.

Đức Phật đã nói, loài ruồi, giòi, vi trùng, nếu chúng có khả năng khao khát được giác ngộ, chúng cũng sẽ làm được. 
 Thật đáng xấu hổ nếu điều đó xảy ra, phải không?  Giòi mà đạt được giác ngộ huống là ta.  Trong kinh nói: “Vạn pháp do duyên khởi”, các duyên mà ta cần được tạo ra do ý chí và sự rõ ràng của dự tính và cách ta áp dụng chúng trong đời sống.

Làm chủ thời gian 4

Làm chủ thời gian

Không phải là ta không tinh tấn.  Chuông báo thức reo 4 giờ sáng, không khí bên ngoài thì se lạnh, chúng ta không muốn ngồi dậy nhưng đó là ngày thứ hai và mọi thứ sẽ trì trệ nếu không ngồi dậy.  Phải dậy thôi !  Rồi phải quét tuyết trên cửa xe, làm ấm xe, và thẳng tới chỗ làm, ở đó chín hay mười tiếng.  Phải làm những việc này mỗi sáng cũng cần chút tầm nhìn, chút ý chí và sự sáng suốt.  Nếu ta có thể làm tất cả những thứ đó, chắc chắn ta sẽ tìm ra được thời gian để thực hành.

Cánh đồng xoài hiện tại

Nếu ta có thể quán sát thời gian một cách thực tế, xếp đặt thời khóa biểu, tránh sự xao lãng với ý chí, tâm sáng suốt, và suy nghĩ về những gì khiến cuộc sống có ý nghĩa, chúng ta chắc chắn sẽ tìm ra thời gian để thực hành, để thư giãn tâm.

– Thông thường, khi thư giãn có nghĩa là đem tâm ra khỏi những công việc hằng ngày, nằm nghỉ ngơi, xem truyền hình hay ngủ nghỉ.

– Thường thư giãn có nghĩa là tách ra khỏi những căng thẳng trong cuộc sống hằng ngày.

Nhưng dù ta có bỏ ra nửa cuộc đời để ngủ nhưng chẳng bao giờ thấy thư giãn.  Đó là vì ta không chú tâm vào việc thư giãn tâm.

Làm chủ thời gian 7

Làm chủ thời gian

Có gì giúp ta thư giãn hơn là sự buông bỏ những âu lo, những toan tính?  Có cách gì tốt hơn là quan sát bồ đề tâm để giảm thiểu sự bám víu? Để giải phóng những hy vọng và sợ hãi, có gì tốt hơn là hãy để chúng khởi lên, rồi tự chúng hoại diệt một cách tự nhiên trong không gian của tâm cởi mở.  Thiền tạo không gian cho mọi thứ: tất cả những hy vọng, sợ hãi, âu lo cũng như niềm vui và khát vọng.  Không cần phải kiểm soát tư tưởng, vì khi thực hành, ta đã tự nguyện để chúng như chúng là – Không phán xét chúng tốt hay xấu, có ích hay có hại, tâm linh hay vật chất.  Có những hoạt động nào khác có thể hỗ trợ cho tâm và các phát khởi của nó theo cách này không? Chắc chắn là không.

Điều duy nhất ta cần để thực hành là tìm một nơi yên tĩnh để ngồi: một căn phòng, một ghế ngồi nơi công viên, hay chính chiếc giường của mình.  Trong các kinh diễn tả một cánh đồng xoài yên tĩnh như là một nơi lý tưởng để thực hành. Đức Phật và các đệ tử của Ngài đã hành thiền ở những nơi như thế.  Nếu bạn nghĩ về điều đó, đang giữa một ngày bận rộn, bất cứ một chỗ yên tĩnh nào để ngồi cũng có thể là cánh đồng xoài hiện đại.
Ban Biên Tập
Ban Biên Tập
Mình thích tìm hiểu về đạo Phật, rất thần tượng Đức Phật Bổn Sư Thích Ca. Có lòng tin vô đối đến sự mầu nhiệm thần chú Đại Bi của Quan Thế Âm Bồ Tát.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *