Vẻ đẹp của Quán Thế Âm Bồ Tát
Vẻ đẹp của Quán Thế Âm Bồ Tát
4 Tháng Mười Một, 2016
Chuyện đời ý đạo 10
Chuyện đời ý đạo 10
4 Tháng Mười Một, 2016

Chuyện đời ý đạo 9

Chuyện đời ý đạo 9

Chuyện đời ý đạo 9

CÂU CHUYỆN 1: Ý NGHĨA CỦA SỰ BÌNH YÊN

một vương quốc nọ, có một vị vua treo giải thưởng lớn cho bất kỳ ai có thể vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Rất nhiều người trong vương quốc đã tham gia thể hiện tài năng của mình.

Nhà vua ngắm nhìn tất cả các bức tranh và tỏ vẽ ưng ý nhất hai bức.

Bức tranh đầu tiên phác họa một hồ nước yên ả. Mặt hồ phẳng lặng như gương soi bóng những ngọn núi cao hùng vĩ xung quanh. Bên trên là bầu trời xanh thẳm với những áng mây trắng nhẹ nhàng trôi. Tất cả những ai được dịp ngắm nhìn bức tranh này đều nhất quán cho rằng đây quả là một bức tranh về sự bình yên thật hoàn hảo.

Chuyện đời ý đạo 9

Chuyện đời ý đạo 9

Trái lại, bức tranh thứ hai lại phác họa những ngọn núi cao, trần trụi với đầy đá lởm chởm nhô ra. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đang đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp vang trời. Tại một bên vách núi là dòng thác đang cuồn cuộn đổ xuống, nổi bọt tung trắng xóa. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào.

Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn thật kỹ, ông phát hiện đằng sau dòng thác ấy, có một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của tảng đá. Trong bụi cây ấy, một chú chim nhỏ đang xây tổ. Ở đó phía sau dòng thác nước đang cuồn cuộn trút một cách giận dữ, chú chim vẫn bình thản đậu trên tổ của mình… Bình yên thật sự.

Ta chọn bức tranh này – Nhà vua công bố – Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là bình yên thực sự.

CÂU CHUYỆN 2: THẢ MỒI BẮT BÓNG

C on chó thấy hình bóng của miếng thịt in dưới nước, xem ra còn to hơn miếng thịt nó ngậm trong miệng. Thế là chú ta bèn bỏ miếng thịt trong miệng, lao ngay xuống nước để chộp cái bóng của miếng thịt được rọi to dưới mặt nước. Kết quả miếng thịt cũng mất và bóng chỉ là bóng nên cũng tan đi khi miếng thịt không còn. Thế là con chó đành trơ mõm lội lên và không còn thức ăn để mà ăn.

Hình ảnh này gợi cho mọi người một loại người tham lam, thường không chịu an phận trong cuộc sống. Không chấp nhận những gì mình hiện có mà mơ tưởng đến những hình ảnh mông lung như chiếc bóng. Sự mơ tưởng làm mờ đi lý trí và không phân biệt đâu là cái có thật đâu là ảo ảnh và sẵn sàng đánh đổ những giá trị có thật mà mình có để bắt lấy những điều hư ảo.

Chuyện đời ý đạo 9

Chuyện đời ý đạo 9

Trong cuộc sống, để đạt đến một giá trị nào đó người ta thường phải trải qua nhiều gian nan, vất vả. Nhưng khi đạt đến giá trị đó, và tìm thấy sự bình an hạnh phúc trong nó, thì người ta lại quên đi những gian nan vất vả mà mình đã phải trải qua cũng như không còn nhận chân được giá trị cái mà mình đã đạt được.

Và với một hào nhoáng nào đó, một bề ngoài có vẻ lợi lộc hơn, vinh quang hơn nào đó, họ đã buông rơi cái hạnh phúc của mình đang có, cái giá trị thật mà mình đang nắm trong tay để theo đuổi cái ảo ảnh mà họ không bao giờ có thể với tới được, hoặc chỉ là cái bóng, vớ vào rồi thì bóng tan, vinh quang giả tạo tan, lợi lộc cũng chẳng có… Và chỉ còn biết ngậm ngùi nuối tiếc cho những sai lầm của mình.

Tương tự với nghĩa này người ta còn có câu:

“Đứng núi này trông núi nọ”.

Đứng dưới chân núi, thấy cảnh sắc hùng vĩ, thấy trời mây tráng lệ, con người đã bỏ bao công sức cố gắng trèo lên đỉnh núi để được ở giữa cái hùng vĩ, để nắm bắt cái tráng lệ uy nghi của rừng, để hòa lẫn vào trong cái phong cảnh mà mình yêu thích.

Đường đi từ chân núi lên đến đỉnh gian nan ôi là bao, nhưng khi lên đến đỉnh rồi, đứng cạnh một cây dầu một cây si nào đó, họ thấy nó cũng bình thường như bao cây dầu, cây si mà họ thấy ở dưới đồng bằng. Dưới chân họ cũng là đất, là đá, trên đầu họ vẫn là mây, là gió, họ không có cảm giác mãn nguyện khi họ đã thực hiện được hành trình lên núi như họ đã mong muốn. Vì cái nhìn của họ bây giờ không còn là cái nhìn tổng quan của nơi họ đang đứng mà là cái nhìn sang ngọn núi bên kia, và họ đã thả tưởng tượng đi cao đi xa hơn để nghĩ rằng có lẽ bên kia núi sẽ đẹp hơn!

Ở đâu cũng thế thôi, mỗi nơi một vẻ đẹp riêng, một đặc điểm riêng! Mỗi nơi có lợi điểm riêng và cũng có bất tiện riêng! Hãy biết mình đang cần gì và chấp nhận những gì mà mình đang có.

CÂU CHUYỆN 3: CHỈ CÓ TA KHÔNG MỞ MIỆNG

C ó bốn vị tiểu hòa thượng giao hẹn với nhau cùng ngồi thiền trong bảy ngày liên tiếp. Để có thể chuyên tâm đả tọa, họ đã giao ước với nhau nội trong bảy ngày này cần phải im lặng, không ai được mở miệng nói lời nào.

Trong buổi sáng ngày đầu tiên, cả bốn vị hòa thượng đều tĩnh lặng chuyên tâm đả tọa. Đến khi hoàng hôn buông xuống, trời bắt đầu sẩm tối, dưới gió chiều hiu hiu thổi, chiếc đèn dầu đặt trên bàn lập lờ thoắt sáng thoắt tối, xem chừng ngọn đèn như muốn tắt ngấm.

Trong nhóm, tiểu hòa thượng lớn tuổi nhất nhẫn không nổi la lớn: “Cần nhanh chóng cho thêm dầu vào đèn, nếu không đèn sẽ tắt ngấm bây giờ!”.

Vị tiểu hòa thượng ngồi bên cạnh vị này, vừa mới nghe thấy tiếng hô hoán, cảm thấy không được vui, bèn nói lại rằng: “Không được nói chuyện!”.

Chuyện đời ý đạo 9

Chuyện đời ý đạo 9

Tiểu hòa thượng khác sau khi nghe thấy hai người này lên tiếng, cũng khẽ nói: “Hai cái người này, tại sao lại nói chuyện?”.

Lời của vị tiểu hòa thượng thứ 3 vừa mới nói xong, vị tiểu hòa thượng thứ 4 càng dương dương đắc ý hướng tới 3 người kia mà nói rằng: “Ha ha! Bây giờ chỉ còn chừa lại mỗi ta là chưa mở miệng nói chuyện!”.

Rốt cuộc cả 4 vị tiểu hòa thượng đều đã nói chuyện, không ai “tu khẩu” qua nổi ngày đầu tiên.

Người ta luôn nhìn thấy vết dơ trên mặt người khác mà không nhìn thấy cặn dầu đầy khắp trên mặt mình, chỉ nhìn thấy sai của người mà không nhìn thấy bản thân mình còn sai hơn. Đối với mình thì kỷ luật dễ dãi, đối với người thì làm khó làm dễ ra bề nghiêm ngặt, thường tự cho rằng mình là phải, tưởng rằng bản thân đều là đúng, sai tại ở người. Vậy nên khi chúng ta đang trách cứ, đổ tội người khác, trước tiên đừng ngại bình tâm tĩnh khí suy xét bản thân mình có phải cũng có sai? Có câu rằng: “Cung tự hậu, nhi bạc trách ư nhân, tắc viễn oán hỹ!” có nghĩa là: “Tự mình nhận lấy nhiều mà ít trách người, thì tránh xa được điều oán hận.

Nguồn: ST

Ban Biên Tập
Ban Biên Tập
Mình thích tìm hiểu về đạo Phật, rất thần tượng Đức Phật Bổn Sư Thích Ca. Có lòng tin vô đối đến sự mầu nhiệm thần chú Đại Bi của Quan Thế Âm Bồ Tát.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *