Vì sao con người làm khổ nhau?
Vì sao con người làm khổ nhau?
6 Tháng Tư, 2017
Mùa sen nở
Mùa sen nở
29 Tháng Tư, 2017

Làm bạn với ma

Làm bạn với ma

Làm bạn với ma

Hẳn là bạn đang thắc mắc vì sao phải làm bạn với ma? Đây là một đề tài cần thiết giúp cho chúng ta quán chiếu để tu tập và vận dụng giáo lý của đức Phật vào cuộc đời đúng đắn hơn.

M a là gì?

Nhắc đến ma, hẳn ai cũng hình dung trong đầu đó là một hình dáng rất đáng sợ: mắt xanh răng nhọn và dài, đi bóng về gió, phất phơ với bộ áo trắng đáng sợ. Nhưng hình ảnh con ma đó chỉ là sản phẩm từ trí tưởng tượng của con người được đưa vào phim ảnh, nghệ thuật để tăng thị hiếu của mọi người.

 Trong Phật học, cũng có thuật ngữ ma nhưng hoàn toàn không mang hình dạng ghê sợ như thế mà mà chỉ cho những điều gì ngăn trở, chướng đạo, gây phiền não, thậm chí từ ma có thể ánh chỉ cho những kẻ ác, kẻ hung dữ, kẻ gây đau khổ cho con người.

Vì thế ở chủ đề làm bạn với ma, chúng ta sẽ tìm hiểu cách thức tu tập, quán chiếu, tư duy để sống dung hòa với những chướng ngại, phiền não hay những người gây cho ta đau khổ nhưng tâm vẫn cảm thấy an lạc. Đặc biệt hơn, nếu trên cuộc đời này, ai chưa làm bạn với “ma” thì chắc gì người đó sẽ không có cuộc sống hạnh phúc, giữa cuộc đời này và tiến bộ hơn trên con đường tu tập.

Làm bạn với ma 9

Làm bạn với ma

Ý thứ nhất: Làm bạn với ma là làm bạn với những người kẻ xấu, gây mình phiền não 

Về mặt thông thường trong mối quan hệ giữa cuộc đời, chúng ta thích kết bạn với người tốt và né tránh người xấu. Nghe ai nói con nhỏ đó làm nghề không tốt, thằng đó làm nghề không tốt, hay là gia đình đó bản chất nó là không tốt, tự nhiên trong thâm tâm chúng ta sẽ xuất hiện một hàng rào ngăn cách và dè dặt khi đối diện với người đó ngay liền tức khắc dù sự thật chưa hẳn là như vậy. Đây là điều đương nhiên về mặt tâm lí của mỗi con người.

Cho nên trong kinh Pháp Hoa phẩm An Lạc Hạnh, đức Phật cấm tất cả các hành giả, những người tu không được kết thân với những người đồ tể, những người làm ác, những người chơi hung hiểm, những người bán thân, những người mua bán xác thịt, nói chung là làm nhiều nghề ác. Nếu chúng ta hiểu thật nghĩa đúng như vậy thì điều đó chưa phải là mục đích cuối cùng của Phật giáo.

Giống như một bác sỹ nói rằng mình là bác sỹ giỏi mà đi chê bệnh nhân nặng, không chữa được chỉ chữa những người bệnh nhẹ thôi, thì đó có phải là bác sỹ giỏi không? Một bác sỹ khi được mang danh giỏi có nghĩa là đã từng chữa trị cho những người bệnh nặng hết bệnh, ông mới gọi là giỏi. Bởi vì người không bệnh hay bệnh nhẹ thì chẳng cần đến bác sỹ, họ có thể tự chữa cho mình được. Nên giá trị của một ông bác sỹ giỏi thì ông này phải có đủ khả năng và tâm đức vào tay nghề cao, để có thể trị tất cả bệnh mà nan y.

Làm bạn với ma 7

Làm bạn với ma

Cũng thế, đức Phật là bậc lương y trên cuộc đời mà đã gọi là một bậc lương y mà chê kẻ ác, kẻ xấu, kẻ bất thiện để chỉ độ những người hiền thiện, những người biết tu, những người chỉ biết Phật pháp thôi thì đó không xứng đáng gọi là bậc đạo sư của Trời Người được cả nhân loại tôn xưng và giáo pháp không có gì đặc biệt cả.

Chúng ta có nhớ câu chuyện chú tiểu ăn cắp không? Trong tăng chúng có một chú tiểu là người ăn cắp. Hôm nay người này mất, mai người kia mất, mốt người nọ mất, mất liên tục hoài trong khi chú tiểu này đã được dặn đi dạy lại năm lần bảy lượt nhưng chú không bỏ cái tật đó. Cuối cùng đại chúng đồng đắp y hậu lên nói hòa thượng. Đại chúng thưa rằng: Từ xưa đến nay đại chúng đã từng mất mác và méc về chú tiểu này quá nhiều, mà chú không bỏ tật thì hôm nay con xin thưa với hòa thượng. Giữa đại chúng và chú tiểu này, một là hòa thượng nhận chúng con ở lại để cùng học tu với hòa thượng, hai nếu hòa thượng cảm thấy không đuổi chú này đi thì tụi con tất cả sẽ mang gói ra đi.

Hòa thượng không phân tích cũng không giải bày nữa mà chỉ nói một câu vầy: Các con là người đã trưởng thành thậm chí các con là người quá tốt, như vậy các con bước ra khỏi chùa, các con đi đến đâu cũng có cuộc sống, cũng có người cúng dường cũng có người kính trọng, cũng có người mời các con chỗ ăn chỗ ở đường hoàng. Còn chú tiểu này bản chất nó là xấu, nếu thầy không dung chứa mà thầy đuổi nó ra đi thì nó là kẻ xấu, thì ở đời ai dung nó được. Tụi con đi thì tụi con không chết, còn nó đi nó sẽ chết nên tụi con cứ mang áo ra đi, thầy giữ lại chú tiểu này.

Giá trị của câu chuyện ở ngay lời nói này của hòa thượng. Dẫu biết chú tiểu là kẻ xấu dạy hoài không nghe nhưng mà hòa thượng lại nhìn chú bằng lòng từ bi, thương xót.

Chính chỗ này chúng ta nhớ lại lời của đức Phật rất tuyệt vời “Ta không vài địa ngục thì ai vào”. Cho nên chỉ có những hạnh nguyện như một vị Bồ Tát hay một hạnh nguyện như một vị Phật như thế mới có đủ can đảm, mới có đủ lòng đại bi, mới đủ sức dung chứa hết tất cả những hy nộ ái ố và tàn ác trên đời này. Như vậy, một chúng sinh với một chúng sinh, một với một là hai, phải là sống không phải là chết. Nhưng Bồ Tát, thà chúng sinh sống tao có thể chết, nó khác như vậy.

Vì vậy đạo Phật tuyệt vời ở chỗ là không có phân biệt hay là không có đố kị mà bất cứ một con người nào có ác tâm xấu xa độc địa thì đạo Phật vẫn có đầy đủ phương tiện huyền xảo để độ giúp cho họ quay trở về con đường thiện mỹ, con đường giác ngộ tốt đẹp.

Làm bạn với ma 8

Làm bạn với ma

Chúng ta biết tứ nhiếp pháp là một điều không thể thiếu trong cuộc đời hành đạo của một vị Bồ Tát. Tứ nhiếp pháp bao gồm: bố thí nhiếp, ái ngữ, lệ hành, đồng sự. Trong tứ nhiếp pháp cái đồng sự có nghĩa là phải hóa thân thành những con người giống như vậy mới độ được họ. Ví dụ họ là kĩ nữ, mình phải là kĩ nữ bạo hơn mới có thể độ được những kỷ nữ khác. Họ là những người mà đâm heo thuốc chó, mình phải người hóa thân làm kẻ đâm heo thuốc chó bạo mình mới có thể độ được nó. Nó là kẻ cướp mình còn ăn cướp tàn ác hơn nó nữa đó thì mình mới độ được nó. Đây là cái cách mà gọi là đồng sự nhiếp. Quan trọng là chỗ này. Cho nên khi mà gọi là đồng sự trong tứ nhiếp pháp chỉ có Bồ Tát với tâm từ bi, rộng lượng mới làm được chuyện này. Còn phần lớn chúng ta có khoảng cách, thái độ này không sai bởi vì chúng ta chưa đủ sức, chúng ta như là cục mốt đụng đâu là dính đó thành ra phải tránh đi thì tốt hơn.

** Vì vậy, sự cao siêu sâu sắc của một cái con người khi mà nhìn nhận trong Phật pháp chúng ta mới thấy chỗ đó. Cho nên khi mà Bồ Tát đi vào trong địa ngục, thì Bồ Tát phải đi đáp ứng một trong hai điều kiện. Một là nghiệp lực. Hai là nguyện lực. Chỉ có hai điều kiện này đi vào trong địa ngục được. Trong đó, nghiệp lực thì khỏi nói rồi, điều kiện này muốn chạy trời cũng không khỏi nữa. Còn điều kiện thứ hai là nguyện lực, có nghĩa là “Ta không vào đó thì ai vào đó”.

Ai đã từng tụng kinh Lăng Nghiêm sẽ nhớ câu.“ Ngũ trược ác thế thệ tiên nhập như nhất chúng sinh vị thành Phật, chung bất ư thử thủ nê hoàn”. Đây là lời nguyện của ngài Anan.

Lúc đầu Anan không độ được Ma Đăng Già mà còn bị mê hoặc. Nhưng khi giác ngộ được rồi, lòng đại bi phát khởi, nhìn thấy nghiệp cảnh của chúng sinh rồi, lúc đó Ngài mới nói rằng: Hồi nãy đó thì một mình Ma Đăng Già độ không được, nhưng mà bây giờ đời ác ngũ trược con xin nguyện vào trước “Ngũ trược ác thế thệ tiên nhập” Ngũ trược tức là kiếp trược, kiến trược, phiền não trược, chúng sanh trược, mạng trược. “ …như nhất chúng sanh vị thành Phật”: Nếu như có một vị nào chưa thành Phật “chung bất ư thử thủ nê hoàn”: Con nguyện không có chọn hướng Niết Bàn để con vào ở đó.

Từ những dẫn chứng trên, chúng ta rút ra bài học rằng đừng nên đố kỵ và ghét bỏ những kẻ ác, đây mới đúng là Phật tử đúng nghĩa. Bởi những người tốt, chúng ta không cần độ hay kết thành quyến thuộc nữa vì họ cũng tự biết tu tập. Còn chính những kẻ xấu, họ mới đáng để chúng ta hóa độ mà xa lìa những điều ác.

Có câu “Xấu mà còn đóng vai ác nữa”. Câu này có nghĩa là người nghèo, người xấu, người bất hạnh, người khổ đau nhiều thứ trong lòng khiến họ bị mặc cảm buồn tùi, tự ti và ganh tị vì vậy họ chứa đựng tất cả những cái này sẵn sàng ở trong lòng vì thế họ trở nên xấu và ác. Ở đây khi thấy một người ác, chúng ta phải đặt vào hoàn cảnh để tự hỏi mình: Nếu tôi như thế, tôi sẽ làm gì?

Vì vậy nếu một con người Phật tử muốn đem Phật pháp vào đời, muốn độ chúng sinh, muốn chuyển hóa một ai thì hãy trải lòng từ ra, không có hố sâu ngăn cách thì họa may chúng ta mới giúp người đó chuyển hóa được .

Cho nên một điều duy nhất đừng bao giờ ghét kẻ ác. Nếu chúng ta là Phật tử thứ thiệt thì đúng nghĩ ta không có ghét người ác, mà chúng ta cảm thấy thương họ hơn, tội nghiệp họ hơn, vì họ là người phiền não, nghiệp chướng, oan trái mọi thứ của họ quá nhiều. Chính nhiếp pháp thứ tư là đồng sự nó giúp chúng ta hóa giải được cái này, tức là đem thân phận của chúng ta, từ bỏ những vai trò của chúng ta đi và mình sống hoàn cảnh như họ đi thì chúng ta làm gì?

Ở đây lời đức Phật dạy vô cùng tuyệt vời “Nếu chúng ta là người tu tập, chúng ta chẳng những tri ân với những người đã làm ơn cho chúng ta trên cuộc đời, mà chúng ta cũng phải tri ân những kẻ ác đã từng hại ta trên cuộc đời”. Chúng ta nghe câu này chúng ta cảm thấy rất nghịch lý không? Nếu đứng về xã hội bên ngoài, ơn đền thì oán trả rõ ràng. Nhưng mà đức Phật lại dạy rằng cũng phải tri ân những kẻ ác đã từng hại mình. Bởi vì đức Phật nói như thế này: Nhờ những kẻ ác mà làm cho chúng ta sớm tiêu nghiệp, nhờ những kẻ ác mà nó là cho chúng ta đủ sức để vượt lên, kẻ ác là một thử thách để giúp mình sớm thành đạo. Cho nên đức Phật từng nói trong các kinh là “Vô ma khảo bất thành đại đạo” là chỗ này. Không có những loại mà chướng, không có những loại ngăn trở, không có những loại phá hoại, thì không phải dễ dàng thành đạo đâu. Đó là lý do mà vì sao chúng ta thấy rằng trong tất cả các kinh điển, đức Phật đâu có trách Đề Bà Đạt Đa mà đức Phật đã từng nói rằng: Đề Bà Đạt Đa là một Bồ Tát nghịch hạnh, nhờ những cản trở, những phá hoại, những âm mưu hãm hại của Đề Bà Đạt Đa mà hôm nay đạo ta sớm thành.

Làm bạn với ma 4

Làm bạn với ma

Xem thêm: Vì sao con người làm khổ nhau

Ngài Vĩnh Gia Huyền Giác trong Chứng đạo ca có nói một câu như thế này:

“Quán ác ngôn, thị công đức

Thử tác thành ngô thiện tri thức”

Câu này Ngài khuyên rằng hãy xem tất cả những lời nói ác, những lời chỉ trích, những lời mỉa mai trong thiên hạ như là để tăng thêm công đức cho chính mình. “Quán ác ngôn thị công đức”: Những lời nói ác chính là công đức. “Thử tác thành ngô thiện tri thức”: Chính những cái đó nói mới đích thực là thầy của chúng ta. Những chướng duyên, những phiền não, những ràng buộc, những rào cản nó là thầy ta, nó là những công đức để giúp chúng ta vượt qua chuyển hóa và nhận ra được một điều quan trọng là phiền não của chính mình. Như vậy thì những kẻ ác làm mình sớm thành đạo, những kẻ ác làm chúng ta hóa giải nghiệp chướng, những kẻ ác làm chúng ta được tăng tưởng công đức phước báo. Nên họ là kẻ đáng ghét hay là người ơn của chúng ta nếu đứng về mặt tâm đức của một vị Bồ Tát, hay là đứng về mặt giải thoát hay là của Phật pháp nhìn?

Trên cuộc đời này chúng ta nên độ người ác hay độ người thiện? Nếu chúng ta có thể dung chứa được người ác thì chúng ta sẽ cảm nhận được sự an lạc trên cuộc đời và thấy mình trưởng thành hơn. Cho nên độ là phải độ người ác, người thiện không cần phải độ đâu. Cũng như bác sỹ thì phải trị bệnh nhân bệnh nan y chứ những người khỏe mạnh trị cái gì? Vì vậy điều quan trọng nhất, người có tâm hoằng pháp, người có tâm vì Phật thật sự, thì phải làm sao tìm cách để độ những người chưa biết Phật pháp, những người chưa là Phật tử, những người thậm chí là ngoại đạo.

Làm bạn với ma 1

Làm bạn với ma

Còn chúng ta là một tu sĩ hay là người Phật tử, Phật tử đi tìm đến người Phật tử chơi, tu sĩ đi kiếm những người Phật tử thuần thành để làm quyến thuộc, không có ý nghĩa gì hết. Vì những người như thế, chúng ta có bỏ họ cũng tự giác ngộ được. Và không khéo vì sự phân biệt đó mà chúng ta phân hóa, chia rẽ Phật pháp ra và đẩy xa đạo Phật với đời sống. Vì thế, là người tu hành đúng nghĩa là phải tạo cách gì đó để thâm nhập vào cuộc đời để đi nhiều lãnh vực mà độ chúng sinh thì mới mở rộng Phật pháp, mới giới thiệu đạo Phật đến với muôn người.

Cho nên có một vị thiền sư Nhật Bản dạy một câu thấm thiết với đệ tử rằng:

Nghèo khó là kho tàng của con, đừng nên đánh đổi nó để lấy cuộc sống dễ dãi

Câu này vô cùng tuyệt vời. Những người Phật tử thuần hành, họ đã là hạt gạo cội rồi, có sàng hoài cũng không lọt. Cái không lọt thì cứ bụm hoài như thế này, còn cái nó sắp lọt cứ bỏ, kệ nó, cho nó lọt thỏa mái đi. Chúng ta như vậy thì làm sao bảo tồn và phát huy được đạo pháp. Vì vậy học và tu, trước nhất thì phải làm sao đem đạo pháp trang trải khắp với mọi người, phải làm sao lòng ngăn cách đố kỵ, thù hằng giữa ta và người ác, bớt đi một chút. Để làm sao chúng ta tạo cơ hội liên hệ với họ, cái ác của họ không làm ta xấu, cái ác của họ không làm ổn định đến ta, nhưng đừng vì cái ác của họ mà ta tạo nghiệp.

 Tuy nhiên, chúng ta chỉ làm điều đó khi tự thân thấy mình có đủ bản lĩnh, biết chỗ mình dừng và biết mình đang làm gì để khi độ họ, chúng ta không bị nhiễm tật xấu của họ và làm mất đi mục đích ban đầu.

Ý thứ hai: Làm bạn với ma chính là làm bạn tâm thức của mình.

Cái gì trong tâm chúng ta để gọi là ma? Đó là phiền não, vọng tưởng, tham, sân, si, bất thiện là ma. Và chúng ta có quan niệm là ma thì phải loại trừ, phải diệt ra, phải bỏ khỏi tâm thức.

Nhưng chúng ta phải để ý trong lòng mình luôn tồn tại hai mặt: Một lương thiện (Phật tánh) và một bất thiện (chúng sanh tánh). Phật tánh hay chúng sinh tánh luôn là hai mặt của một tâm thức của chúng ta như hai mặt trên một đồng tiền.  Nếu chúng ta đem chúng sinh tánh bỏ đi thì suốt cuộc đời đời này không có Phật tánh ở trong lòng. Cũng giống như chúng ta đem mặt đồng tiền này bỏ đi thì đồng nghĩa với đồng tiền đó nó sẽ mất luôn nó không xài được.

Làm bạn với ma 10

Làm bạn với ma

Vọng tưởng và chân như, nó vốn là hai mặt của một tâm thể, tâm thức của chúng ta, bỏ vọng tưởng thì không còn chân như. Cho nên câu trong kinh Phật thường nói là « Phiền não tức bồ đề ». Cái này chúng ta nghe khó hiểu vô cùng. Chúng ta nghĩ tại sao phiền não là bồ đề được, phiền não là phiền não, bồ đề là bồ đề. Tại sao là phiền não lại tức là bồ đề. Con người chúng ta lúc nào cũng nghĩ thiện ác là hai, chân như và vọng tưởng là hai, Phật tánh và chúng sinh tánh là hai. Nhưng mà chúng ta không biết rằng, nó chỉ là cái thể và cái dụng. Bỏ cái này sẽ không có cái kia.

Ví dụ sóng vốn là nước. Nếu cứ thấy sóng mà chúng ta múc sóng đổ đi, thì hết sóng đồng nghĩa với nước cũng hết luôn. Chúng ta biết rằng sóng là cái dụng, nước là thể, có gió nó mới có sóng. Như vậy muốn làm sao đừng có sóng thì hãy ngăn gió, chứ không phải múc sóng này đổ đi, múc sóng đổ đi thì nước cũng không còn. Phiền não tức bồ đề thì nó cũng là như vậy.

Chúng ta đừng thấy một người ác đừng nghĩ họ hoàn toàn ác. Ác là do cái duyên ác, nó dẫn họ làm con đường ác. Nhưng tự thâm tâm họ cũng có Phật tính là thánh thiện trong lòng. Ngược lại thiện cũng chưa hẳn là thiện mà do duyên thiện dẫn chúng ta theo thiện, nên thật ra trong thâm tâm nó cũng còn cái ác trong đó.

Cũng giống như bà Thanh Đề, trước đó bà là một người thiện, tôn kính Tam Bảo bậc nhất thể hiện qua việc bà thức đêm để lột từng hạt gạo để cúng dường. Mà bà phải đội lên đầu để cúng chứ không dâng tay cúng bình thường. Nhưng khi bà bị mấy chú tiểu làm tổn thương và sĩ nhục thì bà đổ gạo trên đất và lấy chân chà lên, kèm theo là lời nguyền rủa và oán hận. Như vậy thì nếu mà hoàn toàn thiện thì làm sao có hành động đó được.

Cho nên khi thấy một kẻ ác hãy nghĩ là do họ chưa có duyên để độ chứ không phải hoàn toàn ác, làm bạn với ma là như vậy. Còn mình sở dĩ bây giờ là người thiện, người tốt, người đẹp là tại may mắn cái duyên của mình đang đến là như vậy. Còn thật ra, ngầm ở trong lòng những phiền não sân si đố kỵ hờn ghen vẫn tồn tại. Cho nên nếu chúng ta hoàn toàn cho mình là thánh thiện, một ngày nào đó chúng ta sẽ tự thất vọng về mình, nếu chúng ta chưa phải là người thâm tu. Và chúng ta cho một người nào đó hoàn toàn ác và một ngày nào đó chúng ta sẽ hoàn toàn ngỡ ngàng, tại sao người hôm đó ác dữ mà hôm này trở thành toàn thiện. Không có cái gì tự nhiên cả.

Làm bạn với ma 6

Làm bạn với ma

Ngày xưa thánh đệ tử của đức Phật là Liên Hoa Sắc. Trước khi trở thành một tì kheo ni là kỹ nữ từng đem hương sắc của mình tán tĩnh Mục Kiền Liên mà. Và cuối cùng nhờ Mục Kiền Liên hóa độ, thì hôm trước là kỹ nữ, mà hôm này là một thánh ni thần thông đệ nhất. Như vậy, người này thật là thiện hay thật là ác? Ở đây chúng ta mới thấy rằng nếu ở trong lòng không có tính thiện, không có Phật tánh, không có một cái tốt ở trong lòng thì làm sao hôm này trở thành thánh ni được? Cho nên người thiện hay người ác trên cuộc đời chỉ là tương đối, chỉ là biểu hiện hai mặt của một đồng tiền, cũng là hai hiện tượng của một chân như mà thôi.

Vì vậy người nào nói rằng cái tật của tôi không thể nào thay đổi được, đó là dạng cố chấp vô minh, tự ngã, tự ái, cố chấp, và kiêu ngạo. Cho nên sửa không được là do không muốn sửa, bất chấp sống liều mạng thôi. Cái gì từ hiện tượng mà ra thì tất cả những cái đó điều có thể thay đổi được.

 Vì vậy thiền sử đã từng nói cái câu “ Quăng đồ đao liền thành Phật” “Niệm trước mê là chúng sinh, niệm sau giác ngộ Phật” . Và Vĩnh Gia Huyền Giác mới nói là “Vô minh Phật tánh tức Phật tánh”. Phật tánh của vô minh, thực thể của vô minh là Phật tánh đó. Cũng như thực thể của sóng là nước đó, là tánh ướt đó. Tánh ướt là sóng là nước không rời tánh ướt này. Cho dù hiện tượng sóng nó cũng có tánh ướt, mà nó đang nước nó cũng có tánh ướt. Người đó đang vô minh nhưng mà thực thể nó là Phật tánh. Khi vô minh nó được thay đổi, nó tan đi thì nó trở nên một con người thánh thiện. Cho nên cổ đức từng nói:

” Phật Phật ma ma cũng do ta.

Phật ma khác nhau chỗ chánh tà.

Giác Phật mê ma là đó vậy.

Chân như là Phật, vọng là mà”.

Như vậy nếu ta cho nó hoàn toàn là ma, là cần loại trừ là dẹp bỏ, thì cái Phật của chúng ta cũng không còn. Một con người cũng vậy. Nếu chúng ta cho kẻ đố kỵ là hoàn toàn ác, thì chúng ta làm cho họ mất cơ hội để trở nên một con người tốt trên cuộc đời.

Như vậy xét lại trong lòng chúng ta lúc nào cũng có những bãi chiến trường. Người tu hành nhất là khi ngồi thiền chúng ta cứ muốn dẹp bỏ vọng tưởng để đi tìm cái chánh niệm thì, càng cố loại trừ nó lại càng hiệu rõ trong ta.  Có người ngồi niệm Phật mà không có nhất tâm được, sao cứ bị vọng tưởng hoài, cứ nhớ cái này cái kia mãi. Chúng ta không bao giờ chấm dứt được điều này, nếu chúng ta cứ cố tâm để loại trừ vọng tưởng. Để hiểu rõ hơn chúng ta xem qua đoạn clip này:

 Đoạn clip này muốn nói lên rằng khi người hiệp sĩ đó càng chém con ruồi thì cũng như chúng ta đang cố dẹp đi vọng tưởng, dẹp tánh ác, dẹp phiền não, dẹp ma tâm thì chúng ta đang là cho ma tâm, phiền não tánh ác tự nhân đôi. Cho nên nhiều người sau khi ngồi thiền cảm thấy rất mệt mỏi khi xả thiền, bởi vì chúng ta tự bày một trận chiến trường trong lòng. Chúng ta biến tâm thức của mình trở thành một bãi chiến trường và chúng ta đang chiến đấu mãi mãi với hình ảnh này kia nên đâu thấy được sự an lạc. Thay vì ngồi niệm A Di Đà Phật thì đâu có gì xảy ra, mà chúng ta cứ mãi mê chiến đấu với vọng tượng để dẹp nó mà sự thật chúng ta đang bị lôi cuốn mà không biết.

 Thành ra cuối cùng ngồi ra mà không có an lạc. Chúng ta từng bày trận chiến trong lòng chúng ta như thế, như vậy khi trân chiến này xảy ra, hết ngày này đến ngày nọ, hết năm này đến tháng nọ, chúng ta sẽ không bao giờ tìm được một phút giây tĩnh lặng an lạc của tâm hồn mình. Trong đời cũng vậy, càng lo lắm về tiền tài, tình yêu, sự nghiệp, tất cả mọi thứ thì nó càng làm lao tâm khổ trí và làm cho chúng ta mất sức lực để tự chủ trên cuộc đời.

Làm bạn với ma 3

Làm bạn với ma

Vọng tưởng có khởi đó là chuyện của nó. Các pháp đó nó tự sanh thì nó tự diệt, đâu phải chúng ta muốn nó khởi. Tại sao chúng ta không muốn khởi mà chúng ta lại muốn diệt nó, chúng ta là cái chuyện nghịch lý vậy? Khi nào chúng ta tự muốn khỏi thì chúng ta mới diệt. Nhưng vì chính chúng ta dẹp nên nó mới trở thành hai con ruồi, bốn con ruồi, tám con ruồi. Chúng ta càng chém nó chừng nào thì có càng lộ rõ chừng nấy. Phiền não tức bồ đề ngay chỗ này nó là như thế.

Ý thức mình chỉ có một mà cái phân biệt vọng tưởng nó có hai. Bây giờ một bên là đống rác, một bên là đống vàng, mà ý thức chúng ta giống như cái ánh đèn pha. Thay vì chúng ta pha vao đống vàng thì vàng nó sang. Nhưng mà chúng ta bận lòng về đống rác, chúng ta  hướng qua để dẹp nó đi thì vô tình làm cho đống rác sáng mà vàng thì tối. Cũng vậy khi chúng ta hướng về vọng tưởng thì chúng ta dù muốn dẹp vọng tưởng nhưng làm cho vọng tưởng nó rõ ràng lên trong tâm thức, nó sáng lên. Còn cái chánh niệm tự nó tối. Chúng ta tự làm phản với chính mình mà chúng ta nghĩ đang dụng công sao?

Thật sự khi bước vào cuộc sống tu tập và muốn làm chủ tâm thứ thì chúng ta đừng để ý đến tất cả những thứ khác, đừng bận lòng cần dẹp trừ chi cả, mà hãy nhắm ngay vấn đề. Muốn niệm Phật thì hãy ôm câu niệm Phật chết sống với nó mà thôi, tất cả những các gì đừng bận lòng. Cái gì khởi lên có hay có đẹp, có tốt có gì đi chăng nữa, mình cứ mặc định rằng sau ngồi thiền đi rồi mới nghĩ hay mới làm, còn bây giờ tất cả chỉ là câu niệm Phật thôi. Cho dù hình ảnh Phật có hiện xuống cũng không quan trọng, thì như vậy tất cả những cái đó điều rơi rụng hết. Và nó giúp cho chúng ta không cần dụng công, không mệt mỏi bất cứ cái gì mà vẫn tự cảm thấy an lạc trong lòng.

Làm bạn với ma 2

Làm bạn với ma

Chúng ta nhớ lại cuộc đối thoại của tổ Bồ Đề Đạt Ma và tổ Huệ Khả. Khi ngài Huệ Khả lòng không an, vọng tưởng, bận tâm, điên đảo nên mới tìm tổ Bồ Đề Đạt Ma mà thưa rằng “Bạch hòa thượng, xin ngài cho con pháp để an tâm”. Và lúc đó tổ Bồ Đề Đạt Ma nói “Ngươi đem tâm ra đây để ta an cho”. Lúc đó Tổ Huệ Khả cứ tìm hoài cái tâm bất an đó rồi thưa “Con tìm hoài không thấy”. Tổ Bồ Đề Đạt Ma mới nói “Đúng vậy ta đã an tâm cho người rồi”. Đây là giai thoại này rất tuyệt vời. Các pháp nó vốn tự sanh tự diệt, nó không có cái gốc, nó vốn vô thường, nó vốn ảo hóa, nó vốn vọng tưởng, nó chỉ là những hình bóng trôi qua trong tâm thức như vậy thôi. Mà do chúng ta bám díu, do chúng ta cố chấp, do chúng ta phân biệt mà nó trở nên những cái vấn đề phức tạp trong tâm hồn như vậy mà thôi.

Cho nên làm bạn với mà là một cái cách thức để giúp cho giúp ta đừng tạo ra bãi chiến trường trong tâm hồn của mình. Không có rác thì không thể có hoa. Vì vậy muốn có hoa phải có rác. Hoa và rác là như thế. Không một mà không khác, lìa cái này thì không có cái kia. Như vậy, tâm hồn của chúng ta, chúng sinh tánh, Phật tánh, tất cả mọi thứ, chúng ta phải hiểu: Tự thâm tâm của nó là hai mặt của một bản thể, vì vậy không cần loại trừ bất cứ cái nào hết. Cái vị loại trừ hết chúng sinh tánh, chúng ta cũng không cần Phật táng ở trong lòng. Vì vậy khi quá trình tu tập, chúng ta đừng nên mệt mỏi với những cái chuyện đó. Từ những bản tâm của chúng ta sẽ suy nghĩ đến tất cả chúng sinh bên ngoài cũng như vậy thôi.

Làm bạn với ma 5

Làm bạn với ma

Không ai là hoàn toàn thiện, không ai là hoàn toàn ác, khi chưa đạt đến cái đỉnh giác ngộ tối cao. Vì vậy tùy duyên, tùy phương sở, tùy điều kiện, để giúp cho người ta quay về giác ngộ, đây là việc của tất cả chúng ta nên làm. Tâm tánh của chúng ta cũng như thế, không cần phải loại trừ, mà hãy để nó tự sanh rồi tự diệt chúng ta không cần bận tâm thì lòng chúng ta được an lạc. Quan trọng nhất, chúng ta biết điều phục lấy chính nó để trở thành cái năng lượng của chính tâm hồn mình.

Khi tu tập đúng cách càng lâu sẽ đem hiệu quả cho chúng ta càng lớn. Và khi chúng ta càng lớn sẽ có ánh mắt nhìn đời, chúng ta bớt phân biệt bỉ thử, bớt đố kị ghét ghen, bớt đi khoảng cách giữa người này và người khác. Đó là quy trình của nội tâm chúng ta. Tự thân của chúng ta muốn khởi từ bi không dễ nhưng mà tự thân chúng ta khi dẹp trừ được tất cả những ngăn cách về tật xấu thì tự nó trải rộng lòng từ, tự nhiên chúng ta biết bao dung hơn, tha thứ hơn. Được cái này nó sẽ được cái kia, nó sẽ kéo theo một chuỗi là như vậy, cái gì do điều kiện mà nên thì nó sẽ là rất dễ mất.

Mong rằng qua bài chia sẻ làm bạn với ma này chúng ta sẽ làm những nhân tố, những trung gian để hóa giải những phức tạp, chênh lệnh giữa từ trong tâm và bên ngoài cuộc sống, để đem đạo Phật vào đời, để cho tất cả mọi người đều cảm nhận được điều đó.

Dựa vào bài giảng: Làm bạn với maThầy Thích Phước Tiến

 

Ban Biên Tập
Ban Biên Tập
Mình thích tìm hiểu về đạo Phật, rất thần tượng Đức Phật Bổn Sư Thích Ca. Có lòng tin vô đối đến sự mầu nhiệm thần chú Đại Bi của Quan Thế Âm Bồ Tát.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *