Vì sao ngày càng nhiều người trên thế giới tiếp cận đạo Phật
Vì sao ngày càng nhiều người trên thế giới tiếp cận đạo Phật
26 Tháng Mười Hai, 2015
Để khỏe mạnh mẹ bầu không thể bỏ qua phương pháp này
Để khỏe mạnh mẹ bầu không thể bỏ qua phương pháp này
29 Tháng Mười Hai, 2015

Nhân ngày lễ Vía Phật A Di Đà nói về pháp môn Tịnh Độ

Nhân ngày lễ Vía Phật A Di Đà nói về pháp môn Tịnh Độ

H ằng năm, cứ đến ngày 17 tháng 11 âm lịch, các Phật tử tu theo pháp môn Tịnh độ trên khắp cả nước lại hoan hỷ và nao nức tập trung về chùa cùng dâng hoa, đảnh lễ vía Phật A Di Đà đản sanh. Trong buổi lễ trọng đại này, ai cũng đều chú tâm lắng nghe và hòa nhịp cùng các thầy tụng niệm 48 lời nguyện của Đức Phật A Di Đà; sau khi phóng sanh, thả đèn hoa đăng, các Phật tử đều nhất tâm phát đại nguyện đem công đức trong cuộc đời hồi hướng cảnh Tây phương tịnh độ để sau khi xả báo thân được cùng chúng sinh vãng sanh về cảnh giới Tịnh độ – nơi có Phật A Di Đà tiếp dẫn. Vậy Phật A Di là ai? Vì sao ngày này lại được lấy làm ngày vía Phật A Di Đà đản sanh, chúng ta cùng tìm hiểu sau đây.

Nhân ngày lễ Vía Phật A Di Đà nói về pháp môn Tịnh Độ

Kinh Bi Hoa chép: Đời quá khứ hằng hà sa kiếp trước, Phật A Di Đà là vua Chuyển Luân tên là Vô Tránh Niệm. Ngài có một quan đại thần tên là Bảo Hải, giàu lòng tín ngưỡng. Một hôm vua nghe Đức Phật Bảo Tạng đến thuyết pháp tại vườn Diêm Phù gần bên thành, Ngài với quan Ðại thần Bảo Hải liền đến nghe và rất hài lòng. Vua phát tâm thỉnh Phật và đại chúng vào vương cung cúng dường trọn ba tháng để cầu phúc báu. Ðức Phật khuyên vua nên phát Bồ đề tâm cầu đạo Vô thượng chánh đẳng chánh giác. Khi đó Đức Phật Bảo Tạng liền phóng hào quang sáng ngời, soi khắp cả thế giới của chư Phật mười phương, cho chúng hội đồng thấy. Bảo Hải đại thần liền tâu với vua Vô Tránh Niệm: “Nay Bệ hạ nhờ oai thần của Phật, được thấy các thế giới, vậy Bệ hạ muốn cầu lấy thế giới nào?” Vua đảnh lễ Phật, quỳ gối chắp tay phát lời đại nguyện, cầu xin sau khi tu hành thành Phật, quốc độ và nhân dân của Ngài, đều được trang nghiêm thanh tịnh. Do nhân duyên ấy, sau Ngài thành Phật, hiệu là A Di Ðà ở cõi Tây phương Cực lạc.

Mặc dù nêu rõ nguồn gốc nhưng kinh không ghi cụ thể ngày nào Phật A Di Đà đản sanh. Thực ra, ngày 17 tháng 11 âm lịch là ngày sanh của Đại sư Vĩnh Minh-Diên Thọ (904-975). Theo Tiểu sử 13 vị tổ Tịnh Độ tông của Hòa thượng Thích Thiền Tâm, Đại sư Vĩnh Minh – Diên Thọ, là vị Tổ sư đời thứ sáu, tự Xung Huyền, họ Vương ở Tiền Đường, người đời Tống; vì công đức vô lượng, được người đời truyền tụng là hóa thân của Phật A Di Đà với 72 năm thị hiện làm Tăng ở Ta bà. Từ đây, ngày sanh của hóa thân Phật A Di Đà (Đại sư Vĩnh Minh – Diên Thọ) được chọn làm ngày vía Khánh đản Phật A Di Đà.
Nhân ngày lễ Vía Phật A Di Đà nói về pháp môn Tịnh Độ 1

Nhân ngày lễ Vía Phật A Di Đà nói về pháp môn Tịnh Độ

Trong kinh A Di Đà, Đức Phật Thích Ca có thuật lại lời thệ nguyện của Đức Phật A Di Đà rằng: “Nhược hữu chúng sanh, dục sanh ngã quốc, chí tâm tín nhạo, nãi chí thập niệm, nhược bất sanh giả, bất thủ chánh giác”.

Nghĩa là:

“Nếu có chúng sanh nào muốn sanh về cõi nước của ta, mà vui thích chí thành tin niệm danh hiệu ta mười niệm, ta không tiếp dẫn chúng sanh đó về cõi nước Cực Lạc thì ta thề không thành Phật”.

Thật vậy, Phật A Di Đà có hạnh nguyện vô cùng rộng lớn là tiếp độ tất cả chúng sanh trong mười phương pháp giới, nếu người nào có lòng ưa thích muốn được sanh về thế giới của Ngài. Danh xưng A Di Đà có ý nghĩa là Vô lượng quang, Vô lượng thọ và Vô lượng công đức; cũng chính là vô lượng giới, định và tuệ. Mà giới, định, tuệ là pháp môn tu hành căn bản của đạo Phật. Ba đời chư Phật trong quá khứ do đây mà thành tựu; chư vị Bồ tát cũng nương vào pháp môn này để đắc quả Vô thượng Bồ đề và tất cả chúng sanh nếu ai muốn thoát bể khổ trầm luân và siêu phàm nhập thánh thì không thể rời bỏ pháp môn này.

Còn nhớ thi sĩ Xuân Diệu đã nhân cách hóa bể khổ của cuộc đời qua 2 câu thơ đậm đà tính triết lý:

“Trái đất ba phần tư nước mắt.

Đi như giọt lệ giữa không trung…”

Thật vậy, trong cuộc sống thường ngày có thể thấy hạnh phúc thì chẳng tày gang mà con người phải đối diện và nếm trải biết bao cảm xúc: hờn giận, buồn tủi, đau đớn, ganh tỵ, ân hận, dằn vặt, nóng nảy… Cùng với đó là biết bao cảnh đời long đong, lận đận, lưu lạc giữa chốn nhân gian đau khổ: người không nhà, ăn xin; kẻ mồ côi, kẻ bệnh tật hành hạ triền miên… Nhiều gia đình có người chồng cờ bạc, rượu chè về nhà hành hạ, đánh đập vợ con; có nhà thì tiền của không thiếu mà con cái sa chân vào tệ nạn xã hội như ma túy, thuốc lắc hoặc mắc phải căn bệnh thế kỷ… Tóm lại, có thể khẳng định lại một lần nữa cùng không thừa rằng ¾ cuộc đời chính là bể khổ như Xuân Diệu đã nói.
Nhân ngày lễ Vía Phật A Di Đà nói về pháp môn Tịnh Độ 2

Nhân ngày lễ Vía Phật A Di Đà nói về pháp môn Tịnh Độ

Hẳn Phật tử chúng ta đã rõ tự thân ta không thể chuyển hóa được nỗi đau khổ ấy của cuộc đời mà chỉ có ánh sáng của người đi trước chính là con đường tu  tịnh độ của Phật A Di Đà sẽ đưa chúng sanh đến cảnh giới tịnh độ an lạc, hạnh phúc. Thông qua 48 lời nguyện của Đức Phật A Di Đà, chúng ta có thể thấy cảnh giới tịnh độ được xây trên nền tảng tình thương rộng mở bao la. Ở đó, không có chuyện đấu tranh giai cấp cho sanh sự để rồi sự nó sanh xã hội không một ngày bình yên. Đấy là một nước mà người trần gian mơ ước, đổ bao công sức ra đến xây dựng vẫn không được. Rõ ràng Phật A Di Đà đã đi trước thời đại với một mô hình đất nước do ngài chủ quản bằng lòng nhân ái từ bi như vậy. Nơi đây chính là thế giới lý tưởng để chúng sanh có thể chắp cao đôi cánh giác ngộ và đạt Niết bàn, giải thoát khỏi sinh tử, luân hồi.

Chính bởi lòng nhân ái bao la ấy mà cảnh giới Tịnh độ trở nên vô cùng hấp dẫn, mới lạ và có “sức hút” thần kỳ đối với Phật tử trên con đường tu tập Tịnh độ. Nhân Ngày lễ vía Phật A Di Đà, chúng tôi giới thiệu đến quý Phật tử những điều căn bản cần thiết trong quá trình tu tập để giúp Phật tử tránh trường hợp hiểu sai về phương pháp tu đồng thời tạo dựng được hành trang vô lượng công đức, vãng sanh về cảnh giới Tịnh độ.

Thực hành tín, hạnh, nguyện

Phương pháp tu Tịnh độ là niệm danh hiệu đức Phật A Di đà. Niệm cho đến bao giờ nhất tâm bất loạn thì khi lâm chung Phật sẽ đón về Cực Lạc, hoặc thấy Phật hiện ở trước mắt. Phật dạy người tu pháp môn Tịnh độ phải đủ ba điều kiện: một là Tín, hai là Hạnh, ba là Nguyện.

1 Tín:

Là tin lời chư Phật chẳng dối gạt người; Tin cõi Cực Lạc không già, không bệnh, không chết, muốn gì được nấy; Tin mình kiếp này sẽ được vãng sanh, chẳng cần đợi kiếp sau. Tin khẳng định như vậy thì niệm Phật mới có kết quả.

2 Hạnh:

Là đi, đứng, nằm, ngồi, luôn luôn niệm Phật; là chấp trì danh hiệu phật cho được “nhất tâm bất loạn”. Biết có cõi Cực Lạc, đức Phật A di đà đang giáo hóa ở đó, giờ đây chúng ta phải tha thiết thành tâm niệm danh hiệu Ngài để được nhất tâm bất loạn. Nhờ tâm tha thiết đó, niệm lâu sẽ được kết quả như mong đợi. Trong kinh Di đà có câu: “Hoặc một ngày, hai ngày, ba cho đến bảy ngày niệm danh hiệu Phật A di đà được nhất tâm bất loạn, khi lâm chung sẽ thấy đức Phật A di đà và Thánh chúng hiện ở trước.”

3 Nguyện:

Là quyết muốn thoát khỏi Ta Bà, cầu vãng sanh về nước Cực Lạc cho không chỉ bản thân mình mà phát đại nguyện cầu cho tất cả chúng sanh.

Nhân ngày lễ Vía Phật A Di Đà nói về pháp môn Tịnh Độ 3

Nhân ngày lễ Vía Phật A Di Đà nói về pháp môn Tịnh Độ

Ba phần Tín, Hạnh, Nguyện là căn bản, cốt lõi trong sự tu của pháp Tịnh độ. Nếu thiếu một trong ba phần này, tu sẽ không kết quả.

Trong phần này, quý Phật tử cũng cần lưu ý một số điều có thể dẫn đến sai lầm trong quá trình tu tập như sau:

Đức Phật a Di Đà tên tiếng Phạn là Amita Buddha; chữ Nam mô tiếng Phạn dịch nghĩa là cung kính hướng về; Namo Amita Buddha, nghĩa là thành tâm hướng về đức Phật A di đà.  Ta thường niệm “Nam mô A Di Đà Phật” là “cung kính hướng về đức Phật A Di Đà”.

Có Phật tử quan niệm sai lầm là ai niệm Phật mười câu, khi nhắm mắt cũng được Phật đón về Cực Lạc và gọi đó là đới nghiệp vãng sanh, tức mang nghiệp về Cực Lạc tu tiếp. Hoặc khi gần trút hơi thở cuối cùng, cho dù người đó có là kẻ bạc ác, người hiền lành thì nhất tâm niệm mười câu danh hiệu Phật là được đón về Cực Lạc. Đơn giản hóa như vậy là hiểu chưa đúng khiến cho Phật tử sanh tâm lười biếng mà tu sơ sài. Phật dạy chúng ta tu đúng kết quả mới đúng, tu không đúng kết quả sẽ không đúng. Cực Lạc là nơi hoàn toàn trong sạch và thanh tịnh thì đâu có chỗ cho chúng sanh còn đầy rẫy tham, sân, si. Cho nên muốn sanh về cõi Tịnh thì Phật tử phải có nghiệp thanh tịnh.

Phật tử còn có bệnh niệm Phật tính chuỗi rồi ghi vào sổ tới tháng trình với thầy trong khi tâm mình thì chưa yên. Niệm Phật như vậy cũng là chưa đúng cách. Trọng tâm của niệm Phật là niệm đến nhất tâm bất loạn. Tâm chao đảo, xao xuyến đó là tâm tạo nghiệp, với nào là thương ghét, buồn giận… hoặc nghiệp sanh lên các cõi lành, hoặc nghiệp đọa xuống các đường dữ. Thực ra, miễn làm sao đi đứng nằm ngồi cũng đều niệm Phật. Khi có việc cần nghĩ thì nghĩ, không có việc thì cứ nhớ niệm Phật luôn. Đó là Hạnh. Như vậy mới đạt tới chỗ  niệm Phật nhất tâm.

Nhân ngày lễ Vía Phật A Di Đà nói về pháp môn Tịnh Độ 4

Nhân ngày lễ Vía Phật A Di Đà nói về pháp môn Tịnh Độ

Gieo nhân tịnh độ để về Tịnh độ

Muốn được Phật A Di Đà tiếp dẫn và giáo hóa về giới Cực Lạc thì ngoài thực hành Tín, Hạnh, Nguyện, trong cuộc sống hiện tại người Phật tử chúng ta còn cần phải gieo nhân tịnh độ bằng cách thọ trì Tam Quy, Ngũ giới, hành Thập thiện và tu tạo công đức phúc lành, cụ thể là: hộ trì Tam bảo, hoằng dương chánh pháp, từ thiện, bố thí, phóng sanh… mà thành tựu được Giới. Đó chính là quá trình gieo nhân tịnh độ để về với Tịnh độ.

Để tạo được nhân duyên lành với Tịnh độ bằng các phương tiện như đã nói ở trên, người Phật tử cần tùy theo điều kiện, hoàn cảnh của mình mà thực hành tu tập cho phù hợp. Thực tế cho thấy, một số Phật tử vì khao khát và mong muốn vãng sanh về Cực Lạc, ngày đêm lo trì chú niệm Phật, tụng kinh mà bỏ bê việc nhà; không làm cho tốt trách nhiệm đối với chồng vợ, con cái, cha mẹ… và thậm chí là xao lãng công việc đã nuôi sống bản thân và gia đình mình. Để cuối cùng tu chưa đến đâu mà lại làm gia đình xáo trộn, làm người xung quanh phiền lòng thêm. Làm như vậy thì sao có thể tạo được duyên lành mà về với Phật A Di Đà?

Như vậy, ngoài việc niệm Phật trì chú và phát đại nguyện cho chúng sanh, người Phật tử cần phải làm tốt vai trò, trách nhiệm của bản thân ở đời sống hiện tại. Đó có thể là vai trò của người vợ, trách nhiệm của người chồng, bổn phận của người con… để làm sao cho cuộc sống gia đình yên ấm, hạnh phúc. Có như vậy, niệm Phật mới đạt đến Hạnh, mà tu mới thành được.

Cũng có người tu thì ham nhưng nghe ông thầy nào coi số hay cũng muốn coi thử số mình tốt hay xấu. Hoặc sửa soạn cưới vợ gả chồng cho con cái, nhờ thầy xem tuổi. Đứa con được tuổi nó không chịu, đứa con không được tuổi nó chịu, rồi đâm ra phiền não đủ thứ hết. Phật không dạy những điều như thế. Phật dạy chúng ta tu nếu biết làm lành, biết tạo duyên tốt thì sẽ hưởng quả tốt, chớ không phải tướng số làm cho chúng ta tốt.

Bởi vậy, trên con đường đi đến giác ngộ, việc chuyên tâm trì chú niệm Phật luôn phải đi đôi với thực hiện Tam quy: Quy y Tam Bảo và thực hành thập thiện nghiệp theo lý nhân quả vốn có để có sự sáng suốt mà tránh khỏi mê lầm:

1 Không sát sanh

2 Không trộm cắp

3 Không tà hạnh

4 Không vọng ngữ

5 Không lưỡng thiệt

6 Không ác khẩu

7 Không ỷ ngữ

8 Không tham dục

9 Không sân hận

10 Không tà kiến

Nhân ngày lễ Vía Phật A Di Đà nói về pháp môn Tịnh Độ 5

Nhân ngày lễ Vía Phật A Di Đà nói về pháp môn Tịnh Độ

Thập thiện là thềm thang, là căn bản cho mọi pháp môn. Để thực hành tốt mười điều thiện này, trong cuộc sống, bên cạnh thọ ngũ giới, chúng ta cần phải sống nhịn nhường, bao dung, từ bi với mọi người; tích cực và chăm chỉ làm việc để đảm bảo cuộc sống cho bản thân, gia đình, người thân; để có điều kiện giúp đỡ người nghèo, người tàn tật…; cúng dường Chư Phật, Tăng Ni để tích được phước báu vô lượng. Đó chính là gieo nhân duyên lành và nghiệp thanh tịnh để nhẹ nhàng về với đất Tịnh.

Thế giới Tây Phương Cực Lạc thành tựu do nguyện lực của Phật A Di Đà. Nơi ấy chỉ toàn những điều vui mà không bao giờ nghe đến sự khổ. Và Tịnh độ trong tinh thần nhập thế có thể nói là pháp môn dễ tu, dễ hành trì nhất, do đó, Người Phật tử ngoài nhờ vào tự lực tu tập còn được nương nhờ tha lực của Phật A Di Đà dẫn độ. Tuy vậy, muốn từ bến bờ mê muội bên này sông sang bên kia bờ giải thoát phải tự mình lên thuyền, cho nên người Phật tử cần phải công phu tự thân tâm của chính mình mà tu hành theo con đường đúng đắn, khi ấy mới có thể đến được Cảnh giới Tịnh độ và đạt giải thoát.

Cuối cùng nhân ngày lễ vía Phật A Di Đà ban biên tập Blog Phật Giáo kính chúc quý Phật tử thân tâm an lạc, luôn tinh tấn tu tập giữ vững lòng tin với pháp môn mình chọn. Nam mô A Di Đà Phật.
Nguồn Blog Phật Giáo
Tác Giả: Diệu Trang
www.blogphatgiao.com
Diệu Trang
Diệu Trang
Biên tập viên chính thức của Blog Phật Giáo. Chuyên viên văn phòng, thích đọc sách, báo và đi du lịch về các miền quê dân dã. Đặc biệt rất thích Phật giáo.

1 Comment

  1. Phật tử Chơn Lâm Ánh nói:

    Nam Mô A Di Đà Phật . bài viết rất hay và ý nghĩa về đức Phật A Di Đà, chúng ta nên hướng thiện về Tịnh Độ, hồi hướng công đức cứu độ chúng sanh

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *