Chuyện đời ý đạo 5
Chuyện đời ý đạo 5
30 Tháng Chín, 2016
Quán chiếu hạnh phúc
Quán chiếu hạnh phúc
1 Tháng Mười, 2016

Chuyện đời ý đạo 6

Chuyện đời ý đạo 6

C âu chuyện 1: Tốt xấu từ tâm sanh

Một hôm, Tô Đông Pha đến chùa Kim Sơn chơi với Thiền sư Phật Ấn cả ngày. Hai người đối nhau luận Thiền, Đông Pha hỏi Phật Ấn:

– Ngài thấy tôi thế nào?

Phật Ấn đáp:

– Rất trang nghiêm, giống một ông Phật!

Chuyện đời ý đạo 6

Chuyện đời ý đạo 6

Tô Đông Pha nghe nói vô cùng phấn khởi. Phật Ấn lại hỏi Tô Đông Pha:

– Ông thấy ta ra sao?

Đông Pha thấy Phật Ấn mập tròn, lại mặc áo đen, bèn đáp ngay:

– Giống một đống phân bò!

Phật Ấn không nói gì. Đông Pha cho rằng mình đã thắng một keo, lòng rất sung sướng, về nhà hớn hở kể với Tô tiểu muội toàn bộ những gì đã diễn ra.

Tô tiểu muội thông minh hơn người, tài hoa xuất chúng, nghe ca ca kể xong câu chuyện, liền nói:

– Xì, anh thua đậm rồi!

Đông Pha tức quá mắng :

– Ta làm sao lại thua? Nếu ta thua sao ông ấy không nói một lời nào?

Tô tiểu muội nói:

Phật Ấn là tâm Phật nên nhìn cái gì cũng giống Phật, còn tâm anh như đống phân bò nên mới thấy như thế!

Đông Pha nghe tiểu muội phân trần, mới thấy lòng chua chát và hổ thẹn bèn quyết tâm tu tập tinh tấn hơn!

Lời bình

Khi tâm mình có năng lượng từ bi và trí tuệ, không hận thù, nó sẽ làm tươi mát đời sống của tự thân và đem đến cho mọi người xung quanh niềm an lạc, hạnh phúc. Khi ấy nhìn đâu mình cũng có thể thấy hoa, dù khi hoa đang là rác. 

Nếu mình để cho những hạt giống không dễ thương, những hạt giống của giận hờn, ganh tỵ, ích kỷ, hơn thua… có cơ hội phát sinh thì mình nhìn đâu cũng thấy “phân bò” hết. Ngược lại, nếu mình biết nuôi dưỡng và phát triển những hạt giống từ, bi, hỷ, xả, những hạt giống thương yêu, cảm thông, tha thứ… thì mình nhìn ai cũng thấy dễ thương, nhìn đâu cũng thấy Tịnh độ, thấy Phật. 

C âu chuyện 2: Khoảng cách của sự cãi nhau

Có vị hiền triết đang đi du ngoạn trên dòng sông thì thấy một gia đình trên bờ sông la hét với nhau đầy giận dữ. Ông liền quay lại những người học trò của mình, khẽ mỉm cười hỏi: “Tại sao con người khi giận dữ lại hét lên với nhau?”.

Những người học trò ngẫm nghĩ một lát rồi một trong số họ lên tiếng: “Bởi vì chúng ta mất bình tĩnh nên phải hét lên với nhau”.

Vị hiền triết không đồng ý với câu trả lời, ngài nói: “Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe?”. Các đệ tử lại phải ngẫm nghĩ để trả lời nhưng không có câu giải thích nào khiến thầy của họ hài lòng.

Sau cùng ông nhẹ nhàng: “Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy”.

Chuyện đời ý đạo 6

Chuyện đời ý đạo 6

Ngưng một chút, ngài lại hỏi: “Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ…”

Rồi ngài lại tiếp tục: “Khi hai người ấy đã yêu nhau thật sâu đậm thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình yêu của họ. Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nhìn nhau, thế thôi! Vì qua ánh mắt đó họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn gì…”

Chuyện đời ý đạo 6

Chuyện đời ý đạo 6

Ngài kết luận: “Khi các con bàn cãi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim của các con lúc nào cũng cận kề. Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các con cảm thấy xa cách nhau… Nếu không thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì các con sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về”.

– Tranh cãi với người nhà, bạn thắng rồi – Tình thân biến mất.

– Tranh cãi với vợ,chồng, bạn thắng rồi – Tình cảm nhạt phai.

Nếu có tranh cãi, hãy tranh cãi, tranh đấu với chính bản thân mình.

Khi nào bạn chiến thắng bản thân và trở thành người khiêm tốn, bao dung độ lượng, thì lúc đó bạn mới thật sự chiến thắng

C âu chuyện 3: Tránh hơn thua với người không biết lý lẽ

Có hai người ngồi cãi nhau:

– 1 người nói: 4×4=16

– 1 người nói: 4×4=17

Cãi nhau mãi mà không ai chịu thua ai, bèn lên quan xử. Sau khi nghe xong câu chuyện, vị quan phán:

– Thằng 4×4=17 được về, còn thằng 4×4=16 lôi hắn ra đánh 50 gậy.

Sau khi bị đánh đủ 50 gậy, tên này ấm ức, không phục, liền trình lại với quan:

“Thưa quan, sao con trả lời đúng mà lại bị đánh?”

“Mày biết đúng mà còn đi cãi với thằng ngu đó làm gì, vì đó là “chân lý” rồi. Cái tội của mày là phí thời gian với những thằng lãi nhãi, bướng bỉnh, cứng đầu và làm mất thời gian của tao, nên bị đánh là phải. Còn cái thằng ngu kia cho về xã hội, để xã hội sẽ dạy cho nó những bài học thích đáng, mày có nói lý lẽ cỡ nào nó cũng không nghe đâu.”

Chuyện đời ý đạo 6

Chuyện đời ý đạo 6

Lời bình

Chỉ là một câu chuyện cười nhưng cũng đáng để chúng ta suy ngẫm về cách ứng xử sao cho phù hợp với từng hạng người.

Với những người không hề biết lý lẽ phải trái, không tin nhân quả tội phước, hành động tạo nhiều ác nghiệp, được thiện trí thức khuyên răn, chẳng những không nghe mà còn cãi lại, nhếch mép cười khinh bỉ, phỉ báng hành động lành… Với những dạng người như thế này thì chắc chắn phải rơi vào cảnh khổ đau – khổ đau là bài học hiển nhiên của họ, là con đường mà họ đã chọn. Những trường hợp như thế, khi giác ngộ ra, đa phần đều đã muộn màng!?

C âu chuyện 4: Hãy trân trọng cái mình đang có

Có một phú ông rất giàu có, hễ thứ gì có thể dùng tiền mua được là ông mua về để hưởng thụ. Tuy nhiên, bản thân ông lại cảm thấy không vui, không hề hạnh phúc.

Một hôm, ông ta nảy ra một ý tưởng kỳ quặc, mang tất cả những đồ vật quý giá, vàng bạc, châu báu cho vào một cái bao lớn rồi đi chu du. Ông ta quyết định chỉ cần ai có thể nói cho ông làm thế nào để hạnh phúc thì ông sẽ tặng cả bao của cải cho người đó.

Ông ta đi đến đâu cũng tìm và hỏi, rồi đến một ngôi làng có một người nông dân nói với ông rằng nên đi gặp một vị Đại sư, nếu như Đại sư cũng không có cách nào thì dù có đi khắp chân trời góc bể cũng không ai có thể giúp ông được.

Cuối cùng cũng tìm gặp được vị Đại sư đang ngồi thiền, ông ta vui mừng khôn xiết nói với Đại sư: “Tôi chỉ có một mục đích, tài sản cả đời tôi đều ở trong cái bao này. Chỉ cần ngài nói cho tôi cách nào để được hạnh phúc thì cái bao này sẽ là của ngài”.

Chuyện đời ý đạo 6

Chuyện đời ý đạo 6

Lúc ấy trời đã tối, màn đêm sắp buông xuống, vị Đại sư nhân lúc ấy liền tóm lấy cái túi chạy đi. Phú ông sợ qua, vừa khóc vừa gọi đuổi theo: “Tôi bị lừa rồi, tâm huyết của cả đời tôi”.

Sau đó vị Đại sư đã quay lại, trả cái bao lại cho phú ông. Phú ông vừa nhìn thấy cái bao tưởng đã mất quay về thì lập tức ôm nó vào lòng mà nói: “Tốt quá rồi!”. Vị Đại sư điềm tĩnh đứng trước mặt ông ta hỏi: “Ông cảm thấy thế nào? Có hạnh phúc không?” – “Hạnh phúc! Tôi cảm thấy mình quá hạnh phúc rồi!”.

Lúc này, vị Đại sư cười và nói:

“Đây cũng không phải là phương pháp gì đặc biệt, chỉ là: Con người đối với tất cả những thứ mình, có đều cho rằng sự tồn tại của nó là đương nhiên. Cho nên không cảm thấy hạnh phúc.

Ông đã biết thứ mình đang có quan trọng thế nào chưa? Kỳ thực cái bao ông đang ôm trong lòng với cái bao trước đó là một, bây giờ ông có còn muốn đem tặng nó cho tôi nữa không?”.

Câu chuyện thú vị này đã khiến tôi chợt nhận ra bản thân mình trong đó. Bạn liệu có phát hiện ra rằng, khi mất đi hoặc thiếu thứ gì đó bạn sẽ luôn nhớ về nó, nhưng khi có được rồi thì lại dễ dàng coi nhẹ, thậm chí nhìn mà không thấy?

Con người luôn quan tâm, hoài niệm thứ đã mất song lại không biết trân trọng những thứ mình đang có, đang sống trong hạnh phúc mà không biết mình hạnh phúc. Có lẽ, đó chính là bất hạnh lớn nhất của con người và cũng là nguyên do khiến hạnh phúc cứ mãi vô hình.

Một ngày nào đó khi mất đi cha, mất đi mẹ, mất người thân hay cơ thể bị khiếm khuyết cụt tay, cụt chân, mù mắt, nhận được giấy báo bệnh nan y, khi đó mới thấy những điều hiển nhiên như cha, mẹ, người thân, sức khỏe quan trọng với chúng ta với biết dường nào. Nếu không biết trân trọng ông trời sẽ sớm sắp xếp cho ta những bài học về sự mất đi, mất đi để có thể nhìn thấy. Nhìn thấy hạnh phúc mình đã từng nắm giữ trong tay!
Ban Biên Tập
Ban Biên Tập
Mình thích tìm hiểu về đạo Phật, rất thần tượng Đức Phật Bổn Sư Thích Ca. Có lòng tin vô đối đến sự mầu nhiệm thần chú Đại Bi của Quan Thế Âm Bồ Tát.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *