Có những khoảng trống không thể lấp đầy
Có những khoảng trống không thể lấp đầy
27 Tháng Chín, 2016
Bài học ở đời
Bài học ở đời
28 Tháng Chín, 2016

Chuyện đời ý đạo 1

Chuyện đời ý đạo 1

Chuyện đời ý đạo 1

C âu chuyện 1: Người ta sợ nhất điều gì?

Chú tiểu hỏi hoà thượng:

– Thưa sư phụ, người ta sợ nhất cái gì?.

– Thế con cho là cái gì? – Hoà thượng hỏi lại đồ đệ.

– Có phải là sự cô độc không ạ?

Hoà thượng lắc đầu:” Không đúng!”.

– Thế thì là sự hiểu nhầm chăng?

– Cũng không đúng!

– Là sự tuyệt vọng?

– Không đúng!

Chuyện đời ý đạo 1

Chuyện đời ý đạo 1

Chú tiểu đưa ra liền mười mấy phương án, nhưng hoà thượng đều lắc đầu.

– Vậy thì sư phụ nói cho con xem, đó là cái gì? – Chú tiểu chưa chịu thôi.

– Là chính con?

Chú tiểu ngẩng đầu, mở to mắt dường như hiểu nhưng cũng dường như chưa hiểu, chú nhìn thẳng vào sư phụ như xin điểm hoá.

– Đúng vậy!

Hoà thượng cười nói – “Thực ra những điều con vừa nói như sự cô độc, sự hiểu lầm, sự tuyệt vọng…đều là cái bóng của thế giới nội tâm của con, đều là cảm giác mà tự con gây ra cho con thôi. Nếu con tự nghĩ là những cái này thật đáng sợ thì đúng là con tự đánh bại con. Còn nếu con nghĩ là chẳng có gì đáng sợ cả, ta có thể chiến thắng thì chẳng cái gì có thể áp đảo con. Bởi vì một người mà ngay cả bản thân mình cũng không sợ thì còn sợ cái gì nữa. Cái làm cho ta sợ không phải là những suy nghĩ mà là chính bản thân ta”.

C âu chuyện 2: Cái gì tốt hơn?

Thiền sư hỏi đệ tử:

– Ngươi cảm thấy một thỏi vàng tốt hơn hay một đống bùn nhảo tốt hơn?

Đệ tử đáp:

– Thưa thầy, đương nhiên là thỏi vàng tốt hơn rồi ạ!

Thiền sư cười và nói:

– Nếu như ngươi là một hạt giống thì sao?

Lời bình

Các pháp tùy duyên mà có ý nghĩa sai biệt: con người không thể ăn vàng thay cơm, khi đói. Mọi việc ở đời không có gì thật quý tiện; mỗi một cá nhân có một vai trò khác nhau cùng góp phần xây dựng cuộc đời.

Chuyện đời ý đạo 1

Chuyện đời ý đạo 1

Chị lao công không thể thế vai trò anh giám đốc điều hành (CEO) nhưng không thể nói anh giám đốc quý, chị lao công tiện, bởi đường phố sạch đẹp không phải nhờ công lao của anh giám đốc. Thức ăn dành cho bệnh nhân rất chán khẩu vị, không ai thèm đối hoài nhưng có lúc mỗi chúng ta đều cần phải ăn như thế để tồn tại. Các pháp chỉ là tương đối, thay đổi tư duy một chút bạn có thể đạt giác ngộ dù trong những vấn đề nhỏ nhặt.

C âu chuyện 3: Phiền não

Thế gian này có quá nhiều chuyện phiền não, vì vậy, rất nhiều người đi gặp Đức Phật cùng hỏi về một vấn đề:

– Con nên làm thế nào, mới không còn những điều phiền muộn?

Đức Phật đều cho đáp án như nhau:

– Chỉ cần buông tay bỏ xuống, con sẽ thôi không phiền não nữa.

Có một người thanh niên, cho rằng mình thông minh tỏ ý không phục, bèn đi gặp Đức Phật và hỏi:

– Trên thế gian này có hàng ngàn hàng vạn người, thì sẽ có hàng ngàn hàng vạn điều phiền não. Nhưng, Ngài cho họ giải pháp đều hoàn toàn như nhau, vậy là quá khuôn sáo thì làm sao ứng dụng được với muôn ngàn hình thái khổ đau khác nhau?”

Đức Phật từ bi mỉm cười và hỏi chàng thanh niên:

– Buổi tối con ngủ có thường hay nằm mơ không?

– Đương nhiên là có!” Chàng trai trả lời.

– Vậy, mỗi buổi tối nằm mơ, giấc mơ đều như nhau không? Đức Phật lại hỏi.

– Đương nhiên là khác nhau rồi! Con ngủ hàng ngàn hàng vạn lần, thì sẽ mơ hàng ngàn hàng vạn lần giấc mơ. Chàng trai trả lời.

Đức Phật mỉm cười nói:

– Nhưng cách kết thúc giấc mơ, đều như nhau cả, đó là: TỈNH DẬY!

Chuyện đời ý đạo 1

Chuyện đời ý đạo 1

Nhớ ưu điểm của người khác cũng là một cách tu tập

Có lẽ chúng ta thường hay phạm chung một lỗi: nhận lòng tốt của ai đó đã quen, bỗng một ngày họ có chút sơ suất, mình lập tức quên hết những tốt đẹp còn lại.

Thông thường người ta hay nhớ những khiếm khuyết và lỗi lầm của kẻ khác, thích soi sét những điểm họ không bằng mình, nên càng nhìn càng thấy yếu kém, càng quan sát càng khó lòng chấp nhận.

Thật ra việc nhìn người khác cũng giống như soi gương, nếu mình chau mày trợn mắt, chắc chắn sẽ nhận lại hình ảnh y như vậy. Từ đó cả ta và người đều cảm thấy không thuận mắt.

Một vụng về nhỏ của người khác trong mắt ta cũng trở nên to lớn, khi không hài lòng mà phải đối diện thì khó chịu như kim đâm vào mắt, gai chích vào mình, phải nhổ ra mới thấy thỏai mái.

Nhớ những lầm lỗi của người, là lấy sai trái của họ trừng phạt chính mình, khiến cho bản thân không vui vẻ, suốt ngày sống trong khó chịu.

Vì vậy hãy ghi nhớ điểm tốt của người, đối với những khiếm khuyết nên khoan dung một chút. Lâu ngày sẽ thấy ai ai cũng đều đáng học hỏi. Trong lòng chỉ có những điều tốt, thế giới sẽ tươi đẹp biết bao nhiêu.

Ghi nhớ điểm tốt của người, tốt hơn nhiều so với việc ghi nhớ lỗi lầm, rồi ôm trái tim oán giận đau khổ lây lất trong đời.

Ghi nhớ những tốt đẹp của người, giúp ta lúc nào cũng tràn đầy lòng cảm ơn, có thể sẽ trở thành người hạnh phúc nhất thế gian.

Đã vậy, sao chúng ta không lưu lại những điêù tốt đẹp của người?

K hi gặp trắc trở bạn sẽ hiểu ra rất nhiều điều.

Quen biết rất nhiều, nhưng thật sự giúp đỡ bạn, được mấy người?

Không cần biết người thân nhiều hay ít, hãy xem khi bạn gặp khó khăn, có bao nhiêu người nhìn thấy bạn.

Bạn bè cần chất lượng, không cần số lượng; khoai tây dù chất đầy xe cũng không thể sánh với một viên ngọc sáng.

Chuyện đời ý đạo 1

Chuyện đời ý đạo 1

Tôi có một quả táo, nếu chia bạn phân nửa, là tình bạn; nếu chỉ ăn một miếng rồi nhường hết cho bạn, là tình yêu; nếu dành trọn mời bạn, là tình Mẹ; còn như giấu đi rồi nói với bạn “mình đang đói”, là “tình đời”.

Đàn ông, nghèo khó một lần sẽ nhìn thấy người thật sự yêu thương mình.

Phụ nữ, xấu xí một lần mới nhận ra ai là người không bao giờ bỏ rơi bạn.

Cuộc đời, khốn đốn một lần mới hiểu rõ người hết lòng lo lắng cho ta là ai.

Ban Biên Tập
Ban Biên Tập
Mình thích tìm hiểu về đạo Phật, rất thần tượng Đức Phật Bổn Sư Thích Ca. Có lòng tin vô đối đến sự mầu nhiệm thần chú Đại Bi của Quan Thế Âm Bồ Tát.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *